Blog

Nguyễn Hà Linh – Forbes 30 Under 30: ‘Tôi không nghĩ mình là cô gái triệu USD’

(NDH) Kinh doanh trong nhiều lĩnh vực và đều đạt được các thành công nhất định nhưng Nguyễn Hà Linh cho biết cô chưa từng bắt tay vào dự án nào mà điều Thứ nhất nghĩ đến là lợi nhuận.

Chúng tôi hẹn gặp Nguyễn Hà Linh sau 3 năm cô được tạp chí Forbes Việt Nam vinh danh trong Top 30 under 30 ở lĩnh vực khởi nghiệp. Thật khó để dùng 1 danh xưng nào đó để gọi nữ doanh nhân sinh năm 1988 này bởi Hà Linh là người sáng lập trung tâm Anh ngữ IBEST; Đồng sáng lập chuỗi nhà hàng tráng miệng Thái Koh Samui; Đồng sáng lập và CEO chuỗi nhà hàng Thái Koh Yam; Một trong các đối tác nhượng quyền của Cộng cà phê và giờ đây còn là chủ của 1 chuỗi homestay và studio trang điểm.

(Xem thêm: CEO sinh năm 88 kiếm 200 triệu/tháng: Sở hữu 4 quán cafe Cộng và quán Thái Koh Samui)

Thành công đến có Hà Linh khá nhanh nhưng con các con phố khởi nghiệp của cô gái trẻ không phải lúc nào cũng trải đầy hoa hồng. Có các thời điểm Hà Linh nhận lời lắng xuống, khép lại 1 mô hình kinh doanh chưa phù hợp để dự định cho các bước tiến thứ hai.

Phóng viên Người Đồng Hành đã có cuộc trò chuyện có Hà Linh để nghe cô chia sẻ về cuộc sống và công việc kinh doanh của mình.

-So có thời điểm được tạp chí Forbes Việt Nam vinh danh trong Top 30 under 30, công việc GĐ này của chị có gì cách tân?

Tại thời điểm được Forbes vinh danh, tôi tập trung vào 2 mảng kinh doanh chính là chuỗi đồ ăn tráng miệng Thái Koh Samui và quản lý 1 số quán cà phê Cộng được mua nhượng quyền.

Hiện nay, chuỗi nhà hàng Koh Samui được chúng tôi nâng cấp lên thành nhà hàng chuyên đồ ăn Thái, đặt tên là Koh Yam. Năm 2018 là có thể coi là năm bước ngoặt của Koh Yam khi sau 1 thời gian chạy thử nghiệm, chúng tôi đã mở rộng ra 3 cơ sở. Mục tiêu của năm 2019 của Koh Yam là củng cố lại các cửa hàng đang vận hành, đồng thời mở thêm 2 cơ sở mới.

-Điều đó đồng nghĩa có việc thương hiệu Koh Samui GĐ này không còn nữa?

Thương hiệu Koh Samui không mất đi mà được nâng cấp thành Koh Yam. Ngoại trừ các cửa hàng không đáp ứng yêu cầu của mô hình mới đã đóng cửa, các cơ sở của Koh Yam hiện vẫn được đặt ở các vị trí cũ của Koh Samui.

-Quay lại năm 2016, khi 2 cửa hàng đầu tiên của Koh Samui đóng cửa, thương hiệu này vấp phải 1 số bình luận tiêu cực từ dư luận, chị đối mặt có điều này như thế nào?

Bản thân tôi không đánh giá điều này là tiêu cực vì các điều tôi làm đều đã nằm trong dự liệu. Những người bên ngoài có thể đón nhận thông tin theo cách họ muốn hiểu, còn tôi chỉ dành thời gian cho công việc và phát triển các kế hoạch kinh doanh mới. Theo tôi, khi nhận ra cửa hàng không còn phù hợp thì nên đóng lại để tập trung cho các dự định thứ hai.

-Chị có nghĩ việc phát triển quá nhanh trong thời gian đầu khiến Koh Samui không thể giữ vững “phong độ” và phải đóng cửa 1 số cửa hàng?

Tôi cho rằng nguyên nhân không nằm ở việc phát triển quá nhanh. Với 1 mô hình không khó để nhân rộng, nếu mình không phát triển nhanh để chiếm lĩnh phân khúc sẽ có các thương hiệu khác làm điều đó. Tên gọi Koh Samui không phải tự nhiên được mọi người biết đến nhiều. Tuy nhiên khi 1 mô hình kinh doanh đến GĐ bão hòa, nó sẽ bị phân khúc tự đào thải.

Bên cạnh đó, có bất kỳ thương hiệu nào khi phát triển đều có thể trải qua GĐ nhận lời “chệch choạc” trong câu chuyện vận hành. Bạn không thể chờ vận hành “ready” thì mới mở rộng, mà phải vừa mở rộng vừa tiếp tục hoàn thiện mô hình. Trong quá trình tự hoàn thiện các điều còn thiếu, thương hiệu cũng có thể bị phân khúc tự đào thải. Khi đó cần tìm ra mô hình khác để “thế chân” vào các điều mình đã làm sai. Nhất là có đồ tráng miệng Thái phát triển theo trào lưu, mà trào lưu thường qua rất nhanh nên chúng tôi cần phát triển 1 mô hình kinh doanh bền vững hơn dù chi phí đầu tư lớn hơn.

-Với Nguyễn Hà Linh, Koh Samui được coi là thành công hay thất bại?

Tôi luôn coi đó là thành công vì không phải thương hiệu nào tạo ra cũng nhận được sự đón nhận của khách hàng đồng thời để lại dấu ấn nhất định cho cả thương hiệu và người sáng lập.

Tất nhiên là làm chuyện gì cũng có thời. Koh Samui ra đời cùng thời điểm bùng nổ kinh doanh theo mô hình F&B. Những thương hiệu do người Việt trẻ làm ra như Koh Samui, The Kafe hay Cộng được truyền thông và nhiều khách hàng ghi nhận. Dù vậy, để 1 thương hiệu thành công vẫn cần có nhân tố may mắn, vì vậy tôi không nghĩ Koh Samui là thất bại.

-Từ câu chuyện của Koh Samui, chị rút ra bài học gì khi phát triển thương hiệu mới?

Bài học mà tôi rút ra sau quá trình phát triển Koh Samui đó là khi tìm ra được 1 mô hình kinh doanh tâm huyết, tôi sẽ không đi theo hướng số lượng nữa. Tôi hiểu rằng bài toán số lượng chỉ đúng có 1 số mô hình. Với các mô hình cần “chiều sâu”, mình cần chăm chút nó như đứa con tinh thần của mình.

Bên cạnh đó, không phải ai cũng có thể trở thành đối tác nhượng quyền. Chúng tôi muốn hợp tác có các người tâm huyết và thật sự phù hợp có các con phố hướng phát triển của thương hiệu. Chỉ bởi thế hai bên mới đi cùng nhau lâu dài được.

-So có Koh Samui, mô hình của Koh Yam có điều gì khác biệt?

Trước đây Koh Samui chủ yếu bán trà bánh, còn Koh Yam giờ là 1 nhà hàng Thái hoàn chỉnh có hơn 100 món ăn trong menu. Tập khách hàng của chúng tôi cũng có sự dịch chuyển, Koh Samui hướng đến lứa tuổi “teen” và các khách hàng trẻ thích sự trải nghiệm mới. Còn khách hàng của Koh Yam GĐ này đa số là dân văn phòng và các gia đình. Họ là các người có lương ổn định và khá trung thành có thương hiệu. Có các khách khách 1 tuần có thể đến Koh Yam ăn 5-7 bữa.

-Koh Yam có triển khai nhượng quyền giống như Koh Samui đã làm?

Mô hình kinh doanh nhà hàng này khó hơn, đòi hỏi các nhà đầu tư phải cực kỳ tâm huyết. Vì vậy, chúng tôi vẫn chủ trương là các cổ đông chính tự đầu tư, chỉ khi gặp các đối tác thật sự phù hợp mới tiến hành nhượng quyền.

-Thị trường GĐ này có rất nhiều nhà hàng kinh doanh món Thái, Koh Yam làm thế nào để tranh giành?

Ngay từ đầu chúng tôi đã xây dựng Koh Yam theo phong cách hướng đến sự trẻ trung, tân tiến và có “gu” như Koh Samui. Chúng tôi không đi vào phân khúc nhà hàng Thái truyền thống và tầng lớp khách hạng sang. Koh Yam hướng đến khách hàng theo diện rộng có tầm giá chỉ bằng dao động 2/3 các nhà hàng Thái trên phân khúc. Menu vẫn phải tuân thủ các món ăn đặc trưng của Thái, bên cạnh đó chúng tôi cũng mở rộng các món có dấu ấn của nhà hàng. Rất may mắn là Koh Yam đã tạo ra được chất riêng, không lẫn có các thương hiệu khác.

-Trong 1 cuộc khảo sát nhỏ có các khách hàng của Koh Yam, nhiều người vẫn gọi tên nhà hàng là Koh Samui. Theo chị đây là thuận lợi hay khó khăn khi phát triển thương hiệu mới?

Theo tôi nguyên nhân dẫn đến điều này là do việc mở rộng Koh Yam không nhanh như Koh Samui. Bên cạnh đó, các nhà hàng của Koh Yam vẫn được đặt ở các vị trí cũ của Koh Samui. Nhiều khách hàng đã yêu quý Koh Samui từ khi ăn đồ tráng miệng ở đó và khi chúng tôi chuyển đổi mô hình họ vẫn rất ủng hộ.

Bản thân chúng tôi khi mới mở Koh Yam vẫn để biển “By Koh Samui” để người đi qua không nghĩ rằng thương hiệu đã đổi chủ hay 1 quán hoàn toàn khác. Nhưng sau này tôi nhận ra điều đó không còn quan trọng bởi khách hàng đến vì dịch vụ và món ăn của quán.

Tất nhiên trong câu chuyện làm thương hiệu, tôi luôn mong muốn thương hiệu mới được nhắc đến và nhiều người biết đến hơn. Nhưng khi cái cũ đã quá nổi trội, cái mới cần nhiều thời gian hơn để được mọi người ghi nhớ.

-Ngoài Koh Yam, chị cũng đang kinh doanh homestay và mở studio trang điểm?

Đúng là tôi có làm homestay và mở 1 studio trang điểm, các công việc này xuất phát từ niềm yêu thích của bản thân. Tuy nhiên, kinh doanh nhà hàng vẫn là lĩnh vực tôi đang tập trung phát triển.

-Bước vào lĩnh vực kinh doanh mới, chị thấy có gì khó khăn hơn so có ngành hàng ăn uống?

Homestay là 1 mô hình dễ làm hơn, không liên quan quá nhiều đến vận hành và nhân sự nhưng nó giúp tôi có thể tận dụng được bí kíp và thế mạnh “set-up” (bố trí, sắp xếp-PV) của mình. Tính tôi rất khó ngồi yên được 1 chỗ, vì vậy khi nhìn thấy 1 thời cơ mới lại được làm các điều mình yêu thích là tôi bắt tay vào làm ngay.

-Sáng lập trung tập tiếng Anh IBEST, mở chuỗi nhà hàng Koh Samui và bây giờ là Koh Yam, kinh doanh homestay và studio trang điểm, Nguyễn Hà Linh là 1 người rất giàu năng lượng?

Tôi nghĩ mình là 1 người thừa năng lượng (cười).

-Vậy lĩnh vực thứ hai mà chị dự định theo đuổi là gì?

Hiện nay tôi vẫn chưa có dự định gì, dù mỗi ngày vẫn có nhiều người quý khách rủ tôi kinh doanh cái này, cái kia nhưng sau nhiều năm, tôi đã học được cách nói “Không”. Để nói về điều mình thích thì có rất nhiều nhưng tôi hiểu rõ đâu là thế mạnh, điểm yếu và lĩnh vực mình cần tập trung phát triển.

-Với 1 người bận rộn như chị, 1 ngày thường diễn ra như thế nào?

Thú thật tôi không phải 1 người làm việc theo kế hoạch. Mọi người nhìn vào có thể nghĩ tôi biết sắp xếp công việc rất tốt nhưng tôi nhận ra mình thường làm việc theo cảm hứng. Tất nhiên có các ngày phải gặp khách hàng, đối tác thì tôi phải ưu tiên cho các cuộc hẹn này.

Công việc chính của tôi liên quan đến “set-up” do đó nó thường có tính chu kỳ. Khi dự định mở 1 nhà hàng hay homestay mới, 1 ngày của tôi sẽ quay cuồng có công việc. Còn khi chúng đã đi vào vận hành, công việc sẽ được giao cho các nhân sự chủ chốt. Tôi sẽ có nhiều thời gian để làm các công việc khác như nghiên cứu cái mới, họp hành có nhân viên, mở rộng các mối quan hệ, làm đẹp hay đi du lịch.

-Như vừa chia sẻ, chị chỉ đóng vai trò bao quát công việc còn triển khai vận hành hàng ngày sẽ là các nhân viên. Vậy tiêu chí chọn lọc nhân sự của chị là gì?

Tiêu chí chọn nhân sự của tôi từ trước đến nay là “multi-task” (đa nhiệm). Vì tôi làm rất nhiều việc cùng lúc nên tôi cũng cần các nhân viên linh hoạt. Sự linh hoạt đó biểu hiện ở việc các quý khách không ngại khó ngại khổ bởi bản thân tôi là 1 người ôm đồm. Bình thường tôi khá thoáng tính nhưng khi bắt tay vào công việc lại rất cầu toàn.

-Kinh doanh nhiều lĩnh vực và đều đạt được các thành công nhất định, chị nghĩ sao nếu mọi người nói Nguyễn Hà Linh là cô gái triệu USD của startup Việt?

Tôi không nghĩ mọi người gọi tôi như thế nào. Từ trước đến nay, các dự án tôi làm đều xuất phát từ sự đam mê, nó không phải vì tiền. Tôi chưa bao giờ bắt tay vào 1 mô hình kinh doanh nào mà việc đầu tiên nghĩ đến là lợi nhuận. Mọi thứ diễn ra tự nhiên và tôi cũng đã nhận lại được các điều xứng đáng có tâm huyết và công sức mình bỏ ra. Còn về việc định giá tài sản, thú thật là tôi cũng chưa bao giờ tính toán xem GĐ này mình có bao nhiêu tiền.

-Người ta thường nói đến khủng hoảng tuổi 30, có 1 người thành công như chị có gặp phải vấn đề này?

Với 1 người làm kinh doanh, khi làm 1 mô hình mới, mở 1 cơ sở mới hay gặp các thử thách mới, đảm bảo có các GĐ xuống tinh thần. Ngay cả khi không có gì mới, tâm trạng của tôi cũng có thể không tốt. Tuy nhiên, để nói rằng bị mất cân bằng hay stress trong thời gian dài thì tôi chưa gặp phải.

Tôi lấy lại năng lượng rất nhanh đồng thời hiểu rõ vấn đề mình gặp phải là gì. Cái cốt lõi khiến tôi thành công như GĐ này là hiểu rõ bản thân mình muốn gì trong toàn bộ mọi thứ: từ sự nghiệp, gia đình cho đến tình yêu. Sự chọn lọc của mình may mắn là đi đúng hướng còn các gì không đi đúng hướng tôi chỉ coi nó là sự không may mắn và làm lại.

-Nhiều người khi bước vào tuổi 30, họ đứng trước câu hỏi lớn nên tiếp tục làm công việc ổn định GĐ này hay từ bỏ để tìm 1 thời cơ mới trước khi quá muộn. Nếu được đưa ra lời khuyên cho họ, chị sẽ nói gì?

Trong các buổi chia sẻ của mình, tôi đã nhận được các trường hợp tương tự nhờ giải đáp. Tôi thường khuyên mọi người nên ngồi xuống xem lại công việc mình đang làm có thật sự tốt hay không, nó có phù hợp có tính cách của quý khách hay không.

Nếu quý khách đang làm 1 công việc cho lương tốt nhưng nhận ra nó không phù hợp có mình, quý khách chỉ đang làm việc vì tiền thì đó không phải hướng đi lâu dài. Nếu quý khách nhận ra mình có khả năng nên tìm 1 hướng đi để thấy mình hạnh phúc cả về tinh thần và vật chất.

Tuy nhiên nếu quý khách chỉ muốn làm 1 điều gì mới nhưng vẫn chưa chắc đó là điều gì thì cần suy nghĩ lại. Đừng vì làn sóng khởi nghiệp đang phát triển mạnh, ai ai cũng ra làm chủ của bản thân, đề cao về tự do và tài chính mà quý khách cũng phải làm theo. Tôi nghĩ các điều đó chỉ là truyền thông, bản thân mình không biết muốn gì cần gì thì rất khó thành công.

Nếu quý khách có 1 nguồn kinh tế vững chắc và nhận ra trong vòng 3 năm thứ hai không cần làm gì cả vẫn có thể sống đủ đầy thì hãy dấn thân tìm kiếm đam mê. Còn nếu không đừng nên mạo hiểm, dù đang ở lứa tuổi 30, 40 hay 50 đi chăng nữa.

Cảm ơn chị!

Các quý khách đang xem chuyên mục blog bandoquyhoach.org của https://bandoquyhoach.org

Related Articles

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Close